Chủ Nhật, 3 tháng 11, 2013

VỀ HOẠT ĐỘNG CỦA VIỆN KHỔNG TỬ TẠI MỘT SỐ QUỐC GIA

Nhân Viện Khổng Tử sắp thành lập ở Việt Nam,
điểm qua vài ghi nhận về các Viện Khổng Tử ở Bắc Mỹ 
và Australia trên báo The Nation

H. H. 

“Các Viện Khổng Tử [VKT] kiểm duyệt những cuộc tranh luận chính trị và hạn chế tự do trao đổi ý tưởng. Vậy thì tại sao các trường đại học Mỹ lại đỡ đầu chúng?”. 

Câu hỏi in đậm trên đầu bài báo của The Nation (xem ở đây) có lẽ khá dễ trả lời: Nhà nước TQ chi đậm cho các VKT của họ, đổi lấy những thoả thuận pro-Trung được ký kết với các đại học Mỹ và và giữ kín với công chúng. Một thí dụ: Trường Stanford nhận 4 triệu đôla từ Hanban (Hán ban – Hội đồng tiếng Hán quốc tế), cơ quan trách nhiệm tối cao của các VKT, trong đó: 1 triệu cho các hội thảo, 1 triệu cho các học bổng nghiên cứu sau đại học, 2 triệu chi tiêu cho các giáo sư.

Chương trình của VKT tại các đại học Bắc Mỹ và Australia chủ yếu là dạy tiếng Trung và văn hoá Trung Hoa, ngoài ra nó bảo trợ nhiều hoạt động ngoại khoá đa dạng bao gồm triển lãm, nói chuyện, hội thảo, chiếu phim và lễ hội Trung Hoa, tài trợ các dự án nghiên cứu liên quan đến TQ.

Được biết số VKT trên khắp thế giới hiện là khoảng 400, không kể các “lớp học về Khổng Tử” với số lượng khoảng 600 tại các trường trung và tiểu học. 

Các VKT trên toàn cầu có quy chế hết sức chặt chẽ, được kiểm soát thống nhất từ Bắc Kinh bởi Hanban.

Mặc dù các tài liệu chính thức nói Hanban là bộ phận của Bộ Giáo dục TQ, nhưng thực ra nó là một hội đồng gồm quan chức 12 bộ ngành (Ngoại giao, Giáo dục, Tài chính, Văn hoá, Phòng Thông tin của Hội đồng Nhà nước, Cục Báo chí Xuất bản…) do Phó Thủ tướng, Uỷ viên Bộ Chính trị Lưu Duyên Đông (Liu Yandong) trực tiếp lãnh đạo. Nó là công cụ của ĐCS mang danh một tổ chức giáo dục quốc tế.

Hanban giành quyền cung cấp sách giáo khoa, giảng viên, chương trình, và chỉ định người TQ làm đồng giám đốc (cùng với một người của đại học sở tại). Hanban làm mọi việc để các VKT rọi một “ánh sáng đúng” về TQ, hay nói trắng ra như Uỷ viên Bộ Chính trị Lý Trường Xuân (Li Changchun) thì VKT là “một phần quan trọng của thiết chế tuyên truyền hải ngoại của TQ”.


clip_image002
Lý Trường Xuân và Lưu Duyên Đông bắt tay các sinh viên VKT tại Đại hội VKT lần thứ 5 ngày 10/12/2010 tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia Bắc Kinh. Ảnh: VTV

Trong các thoả thuận của VKT với các trường ĐH Mỹ có điều 5, yêu cầu hoạt động của VKT phải tuân theo phong tục, luật lệ của TQ cũng như của nước sở tại. Tờ Nation nêu câu hỏi: Làm sao có thể chấp nhận điều này ở một nước như Hoa Kỳ trong khi luật pháp TQ kết tội hình sự các phát biểu về chính trị và niềm tin, là những gì được bảo vệ bởi Tu chính án số 1 Hoa Kỳ. Vậy nếu các ĐH Mỹ chấp nhận điều 5 trong thoả thuận với VKT, họ sẽ là đồng loã về tội phân biệt đối xử khi tuyển dụng (discriminatory hiring) hay vi phạm quyền tự do ngôn luận. 

Một chi tiết tinh vi trong chương trình học của VKT đã được một vạch ra: quy định sử dụng chữ Trung văn chuẩn do nhà nước TQ ban hành sẽ tự nhiên đào thải mọi văn bản không được nhà nước chuyển tự, từ cổ văn cho đến các văn bản của ngưòi Hoa ngoài đại lục như Đài Loan, Hồng Kông…

clip_image003
Lưu Duyên Đông trong hội nghị Tổng bộ các VKT tháng 12/2011. Ảnh: Hanban News

Các VKT áp dụng những “vùng cấm” mà chính quyền Bắc Kinh áp đặt cho đời sống công cộng: không bàn về Đạt Lai Lạt Ma, không mời Đạt Lai Lạt Ma đến trường, không nói đến Tây Tạng, Đài Loan, đến quân đội TQ, đến sự đấu đá trong cấp lãnh đạo TQ, cùng rất nhiều húy kỵ như vụ thảm sát Thiên An Môn, việc bỏ tù các người bất đồng, phong trào dân chủ, các nhà văn bị vào sổ đen, sự thao túng đồng nhân dân tệ, ô nhiễm môi trường, phong trào đòi tự trị ở Tân Cương… Gần đây, có chỉ thị rõ ràng từ Bắc Kinh cấm 7 đề tài thảo luận trong các lớp tiếng Trung quốc tế trong đó có vấn đề những giá trị phổ quát, tự do báo chí và những sai lầm lịch sử của ĐCSTQ.

Các VKT còn công khai vận động chính trị như: VKT ở ĐH North Carolina, ở ĐH Sydney đã vận động để ngăn cản Đạt Lai Lạt Ma đến nói chuyện. Khi đến Sydney, vị này đã phải nói ngoài khuôn viên trường ĐH và trong lúc ấy, VKT tài trợ cho một buổi thuyết giảng của một GS người Hoa từng tuyên bố công khai Tây Tạng là bộ phận của TQ. VKT ở ĐH Waterloo huy động sinh viên biểu tình ủng hộ chính quyền TQ đàn áp cuộc nổi dậy của Tây Tạng. VKT ở ĐH McMaster và ĐH Tel Aviv đã gặp rắc rối với chính quyền địa phương vì những hoạt động chống Pháp Luân Công.

Cũng vừa mới đây, trang mạng tiếng Anh chính thức của Hanban công bố những yêu cầu tuyển giảng viên tiếng Trung hải ngoại, trong đó nói rõ “những người dự tuyển không được có hồ sơ tham gia Pháp Luân Công hay những tổ chức bất hợp pháp khác hay có tiền án, tiền sự”. Tờ Nation hài hước: cứ theo những chuẩn này, một người như Lưu Hiểu Ba, Khôi nguyên Nobel Hoà Bình, sẽ không bao giờ có cơ may được làm giảng viên tiếng Trung tại VKT!

Những hoạt động tuyên truyền chính trị cuả VKT bị phản ứng ở nhiều nơi trên thế giới. Một video về chiến tranh Triều Tiên nhan đề “Cuộc chiến chống đế quốc Mỹ gây hấn và trợ giúp Nam Hàn” vừa bị rút khỏi trang mạng của Hanban sau khi các GS Trường Kinh tế London lên tiếng chất vấn về các học liệu của VKT dặt ở trường này từ 2007.

Tháng 6 năm 2011, một kiến nghị với hơn 4000 chữ ký được gửi lên Nghị viện bang New South Wales (Australia) đòi rút các lớp học của VKT đặt tại một số trường công lập. Lý do là chính quyền đã thừa nhận rằng những đề tài có ý kiến trái ngược như vụ thảm sát Thiên An Môn và hồ sơ nhân quyền TQ sẽ không được thảo luận trong chương trình của VKT. Bản kiến nghị tuyên bố rằng chính quyền ngoại quốc không được quyết định những gì được dạy trong các trường học của bang New South Walesvà không được đưa tuyên truyèn vào chương trình học.Tháng 10 năm 2011, nghị sĩ Jamie Parker của Đảng Xanh lại đưa ra một kiến nghị có khảng 10.000 chữ ký ủng hộ những yêu cầu trên.

Gần đây có hai sự cố liên quan đến các VKT ở ĐH MacMaster và Waterloo, Canada.

Năm học này, trường McMaster kết thúc thoả thuận với VKT sau khi có khiếu kiện về việc phân biệt đối xử trong tuyển dụng tại Toà án Nhân quyền Ontario. Một giảng viên tiếng Trung, cô Sonia Zhao, thưa VKT ở trường này vì trong hợp đồng mà VKT yêu cầu cô ký, có khoản đòi hỏi cô từ bỏ Pháp Luân Công thì mới được tuyển dụng. Cô tuyên bố: “Trong thời gian huấn luyện tại Bắc Kinh, họ đã bảo tôi đừng nói đến chuyện Tây Tạng hay các đề tài nhạy cảm khác… Nếu học viên cứ cố nài, thì cô chỉ việc tìm cách chuyển đề tài hoặc nói cái gì mà ĐCS thích.”

Một vụ khác nổ ra ở ĐH Waterloo, ông hiệu trưởng trường này không được biết các hợp đồng mà giảng viên VKT đã ký và không kiểm soát được nội dung của những hợp dồng ấy. Có lẽ điều đó giải thích vì sao có cuộc vận động của viên giám đốc người TQ huy động sinh viên bảo vệ hành động của TQ ở Tây Tạng. Năm 2008, khi TQ đàn áp cuộc nổi dậy của Tây Tạng, cô Yan Li, nguyên là phóng viên Tân Hoa Xã, đã tập họp sinh viên VKT ở ĐH Waterloo để “cùng hành động chống lại truyền thông Canada” đã phản ánh mạnh mẽ cuộc trấn áp. Yan Li lên lớp giảng về tình hình Tây Tạng theo ý cô, sử dụng một bản đồ TQ bao gồm Tây Tạng. Thế là sinh viên tung ra một chiến dịch chống lại truyền thông Canada, họ coi tivi, báo chí, mạng… đã xuyên tạc tình hình để bênh vực phe nổi dậy ở Tây Tạng. Chiến dịch thành công đến nỗi tivi phải lên tiếng xin lỗi vì đã trình bày tình hình chưa khách quan! 

Viết đến đây tôi rùng mình khi liên tưởng (chắc không xa sự thực): một ngày nào đó, một cô giảng viên xinh đẹp người TQ của VKT tại Hà Nội giảng cho học viên Việt Nam về Trường Sa, Hoàng Sa, sử dụng chiếc bản đồ “đường lưỡi bò”!!! Chuyện gì sẽ xảy ra???

H. H.

LỜI MỞ CỦA BLOG "HỒ SƠ ĐẤT ĐAI"


LỜI MỞ CỦA BLOG "HỒ SƠ ĐẤT ĐAI"
Mới mở, tại địa chỉ: hosodatdai.blogspot.de

Tranh chấp đất đai là một trong những vấn đề nhức nhối nhất tại Việt Nam hiện nay. Theo thống kê của các cơ quan chức năng, 70% các vụ khiếu kiện trong cả nước có liên quan tới đất đai[1]

Số liệu tổng hợp của nhiều địa phương cho thấy chính quyền sai sót trong gần 50% các vụ khiếu kiện về đất đai. Tỷ lệ này ở một số địa phương lên tới gần 70%. Thêm vào đó, trong số các vụ tranh chấp được đưa ra xét xử tại tòa án, tỷ lệ người kiện đúng hoặc đúng một phần chiếm gần 20%. [2]

Con số thực có lẽ lớn hơn đáng kể.

Chắc chắn rằng, trong số hàng ngàn người khiếu kiện về đất đai mỗi năm, số được giải quyết thỏa đáng hết sức khiêm tốn. Số còn lại hoặc phải chấp nhận mất mát khi bỏ cuộc, hoặc phải chịu rủi ro khi đấu tranh cho quyền và lợi ích chính đáng của họ.

Dù họ chọn cách nào, dường như họ luôn cô đơn...

Cô đơn, kèm theo sợ hãi và thiếu hiểu biết về pháp lý... là tình cảnh chung của những người khiếu kiện.

Xuất phát từ thực trạng đáng buồn ấy, blog này được lập ra với mục đích giản đơn là trở thành một người đồng hành với những người khiếu kiện về đất đai.

Tiếp nối nhưng khác biệt blog Hồ Sơ Long Khánh, blog này đưa các tin tức, tài liệu về tranh chấp đất đai tại khắp các tỉnh, thành của Việt Nam.

Hi vọng rằng, với sự xuất hiện của blog này, những ai đang khiếu kiện về đất đai, những ai đang đấu tranh cho quyền và lợi ích chính đáng của họ sẽ thấy mình không còn cô đơn nữa!

02/11/2013
Nhóm Hồ Sơ Đất Đai
_____________________

QUỐC HỘI CÓ BIẾT VÌ SAO DÂN PHẢI TỰ XỬ KHÔNG?

Bà con Dương Nội biểu tình sáng 21.5.2013 tại 34 Lý Thái Tổ, Hà Nội. Ảnh: Trương Dũng
Quốc hội lo lắng trước hiện tượng người dân “tự xử” 
Thứ Năm, 31/10/2013 17:46 

(NLĐO)- Sự suy giảm lòng tin của người dân với Nhà nước, mà đỉnh điểm là những vụ việc người dân phải “tự xử” để bảo vệ mình là vấn đề được nhiều đại biểu Quốc hội đề cập trong phiên thảo luận về tình hình kinh tế xã hội hôm nay 31-10. 


ĐB Huỳnh Ngọc Đáng: Tự xử là quan niệm và hành vi xấu đáng lên án 
nhưng cho thấy đang xuất hiện những lo ngại mới về lòng dân

Đại biểu (ĐB) Huỳnh Ngọc Đáng (đoàn Bình Dương) thẳng thắn nhận định đời sống văn hóa, xã hội của đất nước có nhiều vấn đề bức xúc, gần đây lại có thêm những sự kiện ngày càng gây thêm bức xúc. Đó là tâm trạng bất an và sự suy giảm niềm tin của người dân với Nhà nước mà đỉnh điểm là hiện tượng người dân tự xử.

Theo ĐB Huỳnh Ngọc Đáng, tự xử là quan niệm và hành vi xấu đáng lên án vì vi phạm pháp luật. Là người Việt Nam, chúng ta xấu hổ và lo lắng với những sự kiện tiêu cực đó nhưng về mặt chính trị và pháp lý cho thấy đang xuất hiện những lo ngại mới về lòng dân. Tuy nhiên, cũng khó trách người dân vì nguyên nhân chính của tâm trạng xã hội này bắt nguồn từ vai trò quản lý của nhà nước còn mờ nhạt, yếu kém.

Theo ĐB Đáng, đơn cử như vấn đề an toàn vệ sinh thực phẩm, đến 2 bộ quản lý vẫn chưa hiệu quả. Bảo người dân phải nên tự bảo vệ mình, phải trở thành người tiêu dùng thông thái. “Nói như vậy là không sai nhưng rõ ràng quản lý nhà nước đang có dấu hiệu bất lực” - ĐB Huỳnh Ngọc Đáng phân tích. 
.
Người ở huyện Tư Nghĩa (Quảng Ngãi) đi trên Quốc lộ 1A ngày 27-10 vừa qua, giăng băng rôn phản đối việc khai thác cát làm sạt lở nặng cửa biển khiến tàu bè không ra vào được - Ảnh: Tử Trực

Dấu hiệu khác thể hiện sự yếu kém trong công tác quản lý là Nhà nước lại thỉnh thoảng ban hành những văn bản pháp quy có những nội dung hết sức ngớ ngẩn, trong khi đó còn nợ dân số lượng quá lớn các văn bản quy định chi tiết hướng dẫn thi hành luật, pháp lệnh.

Để khắc phục hiện trạng suy giảm niềm tin và tự xử trong dân, ĐB Huỳnh Ngọc Đáng cho rằng chỉ có một cách duy nhất là phải thực hiện có hiệu quả vai trò quản lý nhà nước từ khâu xây dựng, hướng dẫn thi hành pháp luật đến xử lý thường xuyên, có hiệu quả các vụ việc và phải chứng tỏ quản lý nhà nước luôn chỉ vì dân và công bằng với dân. Quản lý nhà nước cũng không nên theo kiểu phong trào, khi có việc thì cán bộ cấp cao, cấp thấp đổ xuống đầy chợ, báo đài đưa tin sôi động nhưng đến trưa chiều thì đâu lại vào đó.

Cùng mối băn khoăn này, ĐB Nguyễn Bá Thuyền (đoàn Lâm Đồng) muốn đi sâu phân tích tình trạng cán bộ ngày càng xa dân, ít nghe ý kiến của người dân.

Theo ĐB này, dân nói ngày xưa cán bộ mình phải chui vào nhà dân lấy tiếp tế lương thực để ăn, lấy thông tin để đánh địch. Bây giờ hoà bình lập lại, dân đóng thuế nuôi cán bộ, mua điện thoại cho cán bộ, trả tiền điện thoại cho cán bộ nhưng dân gọi không nghe, cán bộ bảo không bao giờ nghe số lạ. Đơn thư gửi lên chưa chắc đã đến được lãnh đạo, qua kênh tiếp dân cũng khó gặp được lãnh đạo cao cấp, điện thoại trực tiếp lãnh đạo không nghe. 
.
ĐB Nguyễn Bá Thuyền: Cán bộ ngày càng xa dân, ít nghe ý kiến của người dân

Vì vậy, thực trạng xã hội người dân rất băn khoăn, có những vấn đề kêu hàng chục năm không ai giải quyết. “Bộ máy chính quyền đầy đủ từ trên xuống nhưng cái tầu hút cát chạy rầm rầm suốt ngày đêm, dân kêu lại bảo “tôi đi giám sát không thấy”, thế là cái gì? Bộ máy của chúng ta quan liêu, tham nhũng cho nên dân phải đứng dậy chống lại mình” - ĐB Nguyễn Bá Thuyền bức xúc.

Còn theo ĐB Nguyễn Thanh Thụy (Bình Định), phải kịp thời xử lý nghiêm những hành vi vi phạm pháp luật để củng cố lòng tin của nhân dân. Người dân rất bức xúc khi cuộc sống của một bộ phận dân cư còn nhiều khó khăn, thu nhập đầu người chỉ 200 USD/năm, thấp xa so với mức bình quân chung cả nước là 1.600 USD/người/năm.
Trong khi một bộ phận nhân dân phải cật lực lao động trang trải cho cuộc sống hàng ngày thì những khoản thất thoát, chiếm dụng ngân sách nhà nước lên tới hàng ngàn tỉ đồng. “Có những nơi, người dân chỉ dám dùng điện cho những bữa cơm chiều nhưng cũng phải gánh thêm tiền xây dựng biệt thự, sân tennis. Tình trạng hàng giả, hàng kém chất lượng tràn lan, cuộc sống thiếu an toàn đang gây tâm lý lo lắng trong xã hội” - ĐB Nguyễn Thanh Thụy nhấn mạnh. 

Tô Hà - Dương Ngọc 
Nguồn: NLĐ 

Có lẽ từ nay sẽ hình thành các thủ lĩnh địa phương do ngừoi dân tự bầu ra, tự quản lý để lo lắng các việc cho dân, chứ trông vào chính quyền các cấp thì ko thể được nữa rồi. Bọn họ vô cảm và vô trách nhiệm. Dân phải tự đứng lên thôi! 

Thứ Bảy, 2 tháng 11, 2013

HOAN NGHÊNH ÔNG VÕ VĂN THƯỞNG - BÍ THƯ TỈNH ỦY QUẢNG NGÃI

Vụ Luồng lạch bồi lấp, tàu cá nằm bờ: 
Chi trả thiệt hại cho ngư dân
 

Sau khi cửa sông Phú Thọ được khơi thông, chiều 1.11 nhiều tàu cá của ngư dân xã Nghĩa An và Nghĩa Phú, H.Tư Nghĩa (Quảng Ngãi) bị mắc kẹt trong cửa sông hơn một tháng đã ra khơi. Tuy nhiên, do sóng lớn cộng triều cường dâng cao nên đến sáng 2.11, cửa sông Phú Thọ bị bồi lấp trở lại. 

Ông Võ Văn Thưởng, Bí thư Tỉnh ủy Quảng Ngãi (trái), đến hiện trường chỉ đạo việc khơi
thông luồng lạch và nạn sạt lở tại khu vực cửa Đại sáng 2.11 - Ảnh: Hiển Cừ 

Sáng sớm cùng ngày, ông Võ Văn Thưởng, Ủy viên T.Ư Đảng, Bí thư Tỉnh ủy Quảng Ngãi, tiếp tục đến hiện trường chỉ đạo việc khơi thông luồng lạch và nạn sạt lở tại khu vực cửa Đại. Ông Thưởng chỉ đạo đơn vị thi công phải huy động phương tiện liên tục nạo vét, thông luồng cửa sông Phú Thọ để ngư dân tiếp tục đưa tàu cá ra khơi mưu sinh, đồng thời có biện pháp chắn sóng, hạn chế tối đa việc bồi lấp cửa sông, nhanh chóng xây kè chống sạt lở khu vực cửa Đại.

Theo UBND H.Tư Nghĩa, chính quyền và người dân đã thống kê và thống nhất số lượng tàu thuyền nằm bờ do cửa sông Phú Thọ bị bồi lấp để chi trả tiền hỗ trợ thiệt hại theo phương châm công bằng và chính xác. Ông Lê Trung Thành, Phó chủ tịch UBND H.Tư Nghĩa, cho biết qua thống kê có 125 tàu cá của ngư dân xã Nghĩa An và Nghĩa Phú bị ảnh hưởng, tổng số tiền hỗ trợ hơn 2,5 tỉ đồng. Trong đó, đối với tàu cá có công suất dưới 90 CV hỗ trợ 10 triệu đồng, tàu cá từ 90-200 CV hỗ trợ 15 triệu đồng, tàu cá trên 200 CV hỗ trợ 20 triệu đồng. Riêng 583 ngư dân đi trên các tàu cá không ra khơi được vì luồng lạch bị bồi lấp, mỗi ngư dân được hỗ trợ 2 triệu đồng. Trong chiều 2.11, chính quyền địa phương bắt đầu chi trả tiền hỗ trợ cho các chủ tàu cá và ngư dân.

Theo ghi nhận của PV Thanh Niên, sau khi đối thoại với người dân xã Nghĩa An, Tỉnh ủy và UBND tỉnh Quảng Ngãi đã có sự chỉ đạo sát sao và quyết liệt trong việc khắc phục cửa sông bị bồi lấp, cửa biển bị sạt lở, việc bồi thường, hỗ trợ thiệt hại cho dân. Nhìn nhận lại vụ hàng trăm người dân xã Nghĩa An kéo lên QL1A tụ tập, phản đối, gây tắc nghẽn giao thông vào ngày 27.10, ông Võ Văn Thưởng cho rằng đây là một sự việc đáng tiếc trong công tác lãnh đạo chỉ đạo của cấp ủy Đảng và chính quyền khi giải quyết những bức xúc chính đáng và có thật của người dân. “Việc giải quyết bức xúc của bà con ngư dân cần phải có thời gian bởi phụ thuộc nhiều yếu tố của thời tiết, nhưng điều quan trọng nhất là các cấp ủy Đảng, chính quyền phải tập trung giải quyết bức xúc của dân. Chúng tôi quan niệm rằng giải quyết chuyện của dân là chuyện quan trọng nhất của mỗi cấp ủy Đảng, mỗi cấp chính quyền. Mỗi đồng chí bí thư cấp ủy, mỗi đồng chí chủ tịch ủy ban nếu ý thức được việc này thì sẽ kịp thời giải quyết nguyện vọng chính đáng của dân, đồng thời tránh được vụ việc đáng tiếc xảy ra”, ông Thưởng nói.
Hiển Cừ
Nguồn: Thanh Niên 


Nhà báo Nguyễn Thông: 
Trong cuộc đời làm chính trị nhàn nhạt của ông Võ Văn Thưởng từ lúc khởi đầu đến giờ, theo tôi, có lẽ đây là lần đầu tiên ông ấy chứng tỏ được bản lĩnh của mình. Rất đáng quý. Và quý nhất là đối với vụ việc dân chúng bất bình chính quyền, trong khi công an cố sức tìm bắt "kẻ chủ mưu, cầm đầu, quá khích" thì ông Thưởng không hề đổ lỗi cho dân, lại còn xin lỗi dân, bồi thường cho dân, nhận trách nhiệm về mình. Tôi là lính của ông Thưởng nhiều năm nhưng chưa bao giờ phục ông ấy, tuy nhiên lần này tôi khâm phục, bỏ phiếu tín nhiệm cao.



SÁNG NAY, CÓ MỘT BÀI THƠ LÀM NHIỀU NGƯỜI RƯNG RƯNG KHÓC

Viết cho ngày giỗ Mẹ Chồng
Mẹ ơi tha lỗi cho con
Lan Phương
 

Theo con vào Nam với hành trang nhẹ tênh
Trong giỏ rộng rinh đựng vài manh đồ cũ
Chiếc mâm gang, cái ấm nhôm nho nhỏ
Chiếu cói in hoa người miền Bắc hay dùng

Mẹ ôm lấy con từ phía sau lưng
Dúi vào tay mấy tờ tiền cuộn lại
"Mẹ chẳng có gì góp cùng con cái
Hai đứa cũng nghèo, nhận cho mẹ vui"

Đón bố mẹ về những năm cuối đời
Ngôi nhà nhỏ càng thêm phần ấm cúng
Cháu có ông bà chúng con yên tâm lắm
Chén cơm chưa đầy ba thế hệ nhường nhau

Người mới gặp không tin con là dâu
Người quen sơ vẫn hay nhầm mẹ đẻ
Hiếm có sui gia nào thương nhau đến thế
Ông bà bên này chăm nuôi bệnh bên kia

Năm tháng tảo tần xua cực khổ qua đi
Cuộc sống khá lên thì mẹ không còn nữa
Cơn ác bệnh chẳng còn phương cứu chữa
Trên tay con mẹ thanh thản lịm dần

Vắng bóng mẹ hiền đã mười ba mùa Đông
Nhà cứ chông chênh vì thiếu ba lần dậu*
Con có lỗi để người đi khuất dấu
Chưa kịp một lần hưởng no ấm, mẹ ơi!
__________

* Tục Ngữ: "Một mẹ già bằng ba lần dậu" 
 Ảnh: Bà Nội và Út Cưng
.

 

































Chuyện làng văn: LẠI ĐẾN MÙA KẾT NẠP HỘI VIÊN MỚI

3

Đến mùa kết nạp hội viên mới 
Huỳnh Đông Dụ

Chuẩn bị đến mùa kết nạp Hội viên mới và mùa giải thưởng văn học của Hội Nhà văn Việt Nam, Dụ tôi, là một hội viên mới kết nạp được vài năm nay xin hiến các bạn đang có đơn đứng ở cổng Hội Nhà văn kinh nghiệm của bản thân mình. Tôi cho rằng đây là kinh nghiệm xương máu, mà suốt bao nhiêu năm chờ chực, cuối cùng tôi mới học được và thành công.Khi thành công rồi, tôi mới hiểu câu mà một quan chức Hội Nhà văn nói với tôi trước đây: “ Vào Hội Nhà văn khó thì rất khó và dễ thị lại cũng rất dễ”. Tôi đi vào vấn đề luôn.

Điều kiện:
- In hai tập sách ( Nếu là văn vần thì đề là thơ. Nếu là văn xuôi thì không cần đề gì cả.

- Điều tra để biết rõ tên tuổi, địa chỉ của 16 Uỷ viên Ban Chấp hành Hội Nhà văn và 9 uỷ viên trong Hội đồng ( Hội đồng mà mình xin vào: thơ, văn xuôi, hoặc lý luận phê bình ).

- Chuẩn bị một số kinh phí.

Sau khi đã nộp đơn, hồ sơ cho Ban Tổ chức Hội viên ( Địa chỉ: Ban Tổ chức Hội viên- Hội Nhà văn Việt Nam- số 9 Nguyễn Đình Chiểu – Hà Nội) thì tìm hiểu cách tiến hành.Có hai cách cơ bản:

- Cách thứ nhất:Tìm đến CÒ. Giao kính phí cho CÒ theo yêu cầu của CÒ. CÒ sẽ tính toán cụ thể và lo liệu. Thường thì CÒ lấy ½ số tiền trước. Xong việc, mình phải giao nốt. Làm cách này nhàn thân, nhưng kinh phí cũng tốn kém vì phải chi thù lao cho CÒ. Tuỳ theo tài năng của đối tượng mà CÒ đòi tiền nhiều hay ít. Ví dụ thơ phú mình chả ra gì thì thường phải chi nhiều tiền.

- Cách thứ 2: Cách này chia làm hai kiểu.

+ Kiểu 1:  Thường thì cuối năm Hội tổ chức họp tổng kết một lần. Thời gian khoảng 2-3 ngày. Trong mấy ngày đó Hội đồng chuyên môn bỏ phiếu kết nạp Hội viên mới, được ai thì ngay hôm sau, Ban Chấp hành họp bỏ phiếu vòng hai- Thế là xong. Vì vậy mình chỉ bỏ ra khoảng 4-5 ngày ra Hà Nội tập trung lo việc này.

Trước hết đi đến từng địa chỉ của 9 Hội viên Hội đồng chuyên môn. Không cần phải dài dòng văn tự, chỉ nói mấy câu rồi đưa cho họ một chiếc phong bì khoảng từ 2-3 triệu đồng 1 người ( nên biếu kèm theo 1 cuốn tác phẩm của mình cho lịch sự). Riêng Chủ tịch Hội đồng thì phải nhiều hơn: 3-4 triệu- tuỳ theo mức quen thân).

Xong, nằm chờ. Khi Hội đồng vừa bỏ phiếu xong, phải có chân trong báo ngay xem có lọt được vào vòng Ban Chấp hành không. Nếu đủ phiếu vào được vòng này, thì ngay lập tức hôm đó, thậm trí đi cả đêm gặp 16 Uỷ viên Ban Chấp hành ( lúc này các vị tập trung hết về Hà Nội rồi) cũng làm như gặp Uỷ viên Hội đồng chuyên môn. Chỉ khác là tiền trong phong bì nhiều hơn ( khoảng từ 3-4 triệu đồng. Riêng Chủ tịch khoảng 5- 7 triệu đông. Nếu là đại gia có thể 10 triệu). Thế là OK.

Lưu ý: Nếu ít tiền thì khi đi gặp Hội đồng chuyên môn, hoặc Ban chấp hành không cần gặp đầy đủ. Chọn quá bán cũng có thể được. Ví dụ 9 vị thì đi 6 vị chắc ăn là được. ( Năm nay Hội đồng văn xuôi còn có 8, vì  Y Ban bỏ cuộc chơi. Ban Chấp hành 16 vị thì đi 10 vị cũng có thể được nhưng phải chắc ăn).

+ Kiểu 2: Kiểu này đã có một số người làm nhưng cũng không ít người thất bại. Nhưng cũng có người thành công. Đó là gửi tiền qua bưu điện đến các địa chỉ uỷ viên Hội đồng và Uỷ viên Ban Chấp hành (Nếu biết được tài khoản của các vị thì chuyển qua cũng được). Cách này hơi tù mù vì gửi trước cho các uỷ viên Hội đồng thì được. Nhưng đến Ban chấp hành thì gửi không kịp. Do đó, tốt nhất là làm theo kiểu 1 hay hơn.

Lưu ý: Có một số trường hợp nhận tiền vẫn không bỏ phiếu, nhưng thông tin cho đối tượng là “ Chú chỉ được mấy phiếu, trong đó có phiếu của tớ. Vẫn không quá bán, thôi để sang năm”. Và có một vài trường hợp trả lại tiền không nhận ( trường hợp này có hai lý do: Một là họ liêm khiết, hai là họ có liên quan đến đồng nghiệp, cấp dưới, thân quen …nên sợ lộ mà mang tiếng).

Cơ chế này nếu không có gì thay đổi thì chắc chắn còn tồn tại hai năm nữa. Vì tháng 7 năm 2015 Đại hội nhiệm kỳ, nếu bác Hữu Thỉnh còn làm chủ tịch thì yên tâm. Chỉ sợ người khác làm thay bác Hữu Thỉnh họ dẹp đi thôi.Vì vậy còn hai năm nữa, các đồng nghiệp hãy cố lên.

Vài kinh nghiệm bản thân ngõ hầu các chiến hữu. Chúc các chiến hữu hãy thành công!
H. Đ.D
(Kỳ sau:Vài kinh nghiệm ẵm giải thưởng) 
Nguồn: Bà Đầm Xòe

Thật là:
Lại trướng gấm ra vào mọi nhẽ
Lại bẻ bai nhỏ nhẹ luận bàn!
Dưới lầu xe ngựa chan chan!
Ra vào lại vẫn khách văn quen đường!

Đơn lại nộp ào ào như gió!
Lại ra vào cửa nọ cửa kia!
Sang thu đến hẹn lại thề!
Xuân về chim én lại về gác văn!


Thư giãn cuối tuần: HÃI HÙNG! CHUYỆN "ẤY" CỦA CÁC VUA CHÚA NGÀY XƯA

Ảnh trang trí , không liên quan đến bài viết
Những chuyện 'giường chiếu' hãi hùng của vua chúa Việt 
- Chỉ nói đến vua chúa ngày xưa. Chuyện vua chúa ngày nay để ngày sau chép. 

Ân ái xong rồi giết, bắt mỹ nữ khỏa thân chèo thuyền, bỏ gái vào bao tải để thác loạn, “một đêm sáu bà”, “sưu tập gái đẹp" 5 châu... là những chuyện rùng mình về thói đam mê sắc dục của các vua chúa trong lịch sử Việt Nam.  

Lê Long Đĩnh bị trĩ giai đoạn 4 vì hoang dâm?  

Lê Long Đĩnh (986 - 1009) là vị vua cuối cùng của nhà Tiền Lê trong lịch sử Việt Nam. Ông được mô tả là vị vua hoang dâm vô độ, đến mức bị mắc bệnh trĩ, không thể ngồi được, phải nằm để thiết triều, nên bị gán cho biệt danh "Ngọa Triều Hoàng đế". 

Theo y học hiện đại, bệnh trĩ ở giai đoạn mà bệnh nhân phải nằm là ở giai đoạn 4, là giai đoạn rất nặng chỉ có thể chữa bằng phương pháp phẫu thuật, điều không thể thực hiện ở Việt Nam thời phong kiến. Phải chăng, đó là lý do khiến ông vua này qua đời rất sớm, ở tuổi 23?

Tuy nhiên, cũng có ý kiến cho rằng, chuyện Lê Long Đĩnh tàn ác, hoang dâm vô độ đã được người thời sau thổi phồng để bôi nhọ vị vua này trong sử sách. 

Lê Uy Mục “yêu xong rồi giết”

Lê Uy Mục (1488 - 1509) là vị vua thứ 8 của nhà Hậu Lê. Ngay từ khi lên ngôi, ông đã nổi tiếng ham rượu chè, mỹ nữ và thích giết người.

Theo sử sách, tuy mới 20 tuổi, Lê Uy Mục đã có một thú vui tình dục rất man rợ. Đêm nào, ông cũng gọi các phi tần, cung nhân vào uống rượu say sưa, hành lạc vô độ. Khi say, ông giết luôn cả cung nhân vừa được mình ôm ấp.

Ai cũng kinh sợ Lê Uy Mục, nhưng vì uy quyền tối thượng và sự tàn nhẫn của vua, nên không dám lên tiếng.

Do chỉ mê hưởng lạc, Lê Uy Mục đã bỏ bê triều chính, mặc cho bọn hoạn quan và bên họ ngoại khuynh đảo, lộng hành… Hậu quả là ông vua này đã bị một số người trong tôn thất và triều thần nổi loạn, bắt và bức tử.

Lê Tương Dực bắt mỹ nữ khỏa thân chèo thuyền

Lê Tương Dực (1495 – 1516) là vị vua thứ 9 của nhà Hậu Lê. Ông lên ngôi sau khi giết bỏ Lê Uy Mục – vị vua được người đời mệnh danh là “Vua Quỷ”.

Theo sử sách, Lê Tương Dực vốn là người có tư chất thông minh. Lúc mới lên ngôi ông cũng ban hành giáo hóa, thận trọng hình phạt, biết nghe lời phải trái, được coi là có công trạng với đất nước.

Nhưng càng về sau, Lê Tương Dực càng chơi bời xa xỉ trụy lạc, bỏ bê việc nước. Tương truyền, vua đã cho đóng chiến thuyền bắt con gái khỏa thân chèo chơi ở hồ Tây.

Tháng 5/1514, nghe lời của Hiệu úy Hữu Vĩnh, Lê Tương Dực giết chết 15 vương công, cho gọi các cung nhân của triều trước vào cung để gian dâm.

Vì hoang dâm như thế, cho nên sứ nhà Minh sang trông thấy vua, bảo rằng Tương Dực có tướng lợn. Nên mọi người ngoài và dân chúng gọi ông là “Vua Lợn”.

Mạc Mậu Hợp tan nát cơ đồ vì dâm dục

Mạc Mậu Hợp (1562 – 1592) là vị vua thứ 5 của nhà Mạc thời Nam Bắc triều trong lịch sử Việt Nam. Sử cũ chép rằng, Mậu Hợp là người sống xa hoa, kiêu ngạo, hay nghe xiểm nịnh, thường ít lắng nghe lời bàn luận, khuyên can của các bậc lương thần.

Đặc biệt, ông là người rất hoang dâm hiếu sắc. Chính điều này là nguyên nhân quan trọng dẫn đến sự suy vong của cơ nghiệp nhà Mạc.

Để thỏa mãn dục vọng, Mạc Mậu Hợp đã không ngần ngại “mưu giết bề tôi, đoạt mỹ nhân”. Cụ thể, do thích vợ của viên trấn thủ Nam đạo Sơn quận công Bùi Văn Khuê, ông đã lên kế hoạch giết danh tướng này để cướp vợ.

Kế hoạch bị đổ bể khiến Bùi Văn Khuê đem quân quay sang quy phục vua Lê và chúa Trịnh Tùng. Theo gương Bùi Văn Khuê, hơn 10 tướng nhà Mạc cũng bỏ Mạc Hậu Hợp để chạy sang phe Lê – Trịnh.

Điều này khiến quân Mạc suy yếu nghiêm trọng và bị quân Trịnh Tùng đánh tan sác sau đó không lâu. Mạc Mậu Hợp phải bỏ kinh thành trốn chạy nhưng không thoát, cuối cùng đã bị Trịnh Tùng treo sống 3 ngày rồi chém đầu tại bãi cát Bồ Đề, sau đó đem đóng đinh vào 2 con mắt, bêu ra ngoài chợ 5 ngày.

Trịnh Giang bỏ gái vào bao tải để thác loạn

Trịnh Giang (1729-1740) là vị chúa Trịnh thứ bảy thời Lê Trung Hưng. Theo các sử gia, nếu các chúa từ Trịnh Kiểm đến Trịnh Cáng đều là những nhà cai trị tài giỏi thì việc lên nắm quyền hành của Trịnh Giang lại là khởi đầu cho thời đại suy tàn của họ Trịnh.

Tương truyền, Trịnh Giang có tật mê đàn bà từ thuở nhỏ. Vì vậy, không có gì lạ khi lên cầm quyền, ông sớm nổi tiếng về thói ăn chơi dâm loạn không chừng mực.

Càng về sau, Trịnh Giang càng có nhiều biểu hiện kì dị trong sinh hoạt tình dục. Một số hoạn quan hàng ngày phải lựa ra một người đẹp trong số cung nữ, hoặc bắt cóc dân nữ sống quanh khu vực cho tắm rửa sạch sẽ, đến tối bỏ vào một cái bao tải lớn, vác bỏ vào phòng của chúa Trịnh Giang, rồi mặc cho chúa “hành sự”.

Không chỉ dừng lại ở đó, Trịnh Giang là kẻ dâm loạn còn từng tư thông với vợ lẽ của cha mình là chúa Trịnh Cương.

Sau này, Trịnh Giang bị mắc bệnh "dâm cơ địa" mà sinh ra yếu bóng vía, sợ ánh sáng mặt trời nên phải đào hầm sống dưới đất.

Minh Mạng “một đêm sáu bà”

Vua Minh Mạng (1791-1825) là vị Hoàng đế thứ hai của nhà Nguyễn. Không chỉ là một vị vua có trí tuệ, ông còn nổi tiếng bởi sức khỏe chăn gối hơn người.

Tương truyền nhà vua hoạt động chăn gối về đêm đều đặn. Mỗi đêm, vua chấm cho thái giám gọi 5 bà vào hầu, mỗi canh vua “chiều” một bà. Có khi chỉ trong một đêm vua làm cho 3 bà có thai.

Dù “lao lực” cả đêm như vậy, nhưng hàng ngày vua vẫn thiết triều, cưỡi ngựa mà không có biểu hiện mệt mỏi.

Sách sử chép rằng, để vua có sức khỏe trị vì đất nước và "chiều" các bà vợ thì ngự y cung đình đã ngày đêm nghiên cứu, bào chế những bài thuốc có tính năng tráng dương bổ thận rất hiệu dụng, gọi là Minh Mạng thang.

Tuy nhiên, các nhà y học hiện đại cho rằng, vua Minh Mạng là người có năng lực tình dục bẩm sinh, những toa thuốc vua dùng chỉ mang tính trợ lực, chứ không phải đóng vai trò quyết định.

Với “năng lực siêu phàm” của mình, vua Minh Mạng đã trở thành vị vua có số lượng con nhiều nhất trong 13 đời vua Nguyễn, với 142 người con, gồm 78 hoàng tử và 64 công chúa.

Bảo Đại nghiện đàn bà, “sưu tầm” mỹ nữ 5 châu 4 biển

Vua Bảo Đại (1913 - 1997), vị vua cuối cùng của các triều đại phong kiến Việt Nam nổi tiếng là vị vua ăn chơi và đa tình khét tiếng.

Trong sách “Bảo Đại hay những ngày cuối cùng của Vương quốc An Nam”, tác giả Pháp Daniel Grandclément cho biết sở thích hàng đầu của vua Bảo Đại là đuổi theo những người đàn bà đẹp.

Vua từng thẳng thắn bộc lộ sự ham muốn sắc dục của mình như sau: "Luôn có nhu cầu đối với đàn bà, một thứ nhu cầu thường xuyên không thể dập tắt được như đồ ăn thức uống. Từ khi đến tuổi lớn, đêm nào cũng phải có một người đàn bà nằm bên, mỗi đêm một người".

Không chỉ thử ăn nằm với những người đẹp Việt Nam, Bảo Đại còn “nếm” cả phụ nữ Trung Quốc, Pháp, Nhật Bản, Châu Phi...

Loạn luân – chuyện không hiếm của vua chúa Việt

Lịch sử Việt Nam đã nhiều lần ghi nhận hiện tượng loạn luân trong cung vua, phủ chúa của nhiều triều đại khác nhau.

Đó là các trường hợp chúa Trịnh Giang tư thông với vợ lẽ của cha mình là chúa Trịnh Cương, vua Mạc Kính Chỉ (?-1593) tòm tem với vợ của vua cha khi còn làm quan phụ chính, chúa Nguyễn Phúc Khoát (1714-1765) - vị chúa Nguyễn thứ 8 trong lịch sử loạn luân với một bà công nữ…

Đặc biệt, loạn luân là một hiện tượng phổ biến, được thừa nhận trong thời nhà Trần như một cách để bảo vệ ngai vàng không rơi vào tay ngoại tộc.

Theo thống kê, nhà Trần có khoảng 35 cuộc hôn nhân loạn luân, tiêu biểu là cuộc hôn nhân giữa vua Trần Anh Tông với hoàng hậu Thuận Thánh mang tính chất chắt chú chắt bác lấy nhau.