Hiển thị các bài đăng có nhãn Hữu Quả. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hữu Quả. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 8 tháng 11, 2013

CÓ PHẢI ÔNG NGUYỄN PHÚ TRỌNG DẪN DẮT CẢ DÂN TỘC ĐI TÌM KHO BÁU?

 

Có  phải ông Nguyễn  Phú  Trọng dẫn dắt cả dân tộc 
đi tìm kho báu?!

Hữu Quả  - Nhà báo đã nghỉ hưu
Vừa qua, sau nghe ông TBT Nguyễn Phú Trọng phát biểu về tương lai của CNXH, tại buổi thảo luận tổ Quốc Hội, làm 90 triệu dân sửng sốt, choáng váng!
Không choáng váng sao được, đã gần bảy mươi năm, kể từ khi thiết lập nền cộng hòa (VNDCCH), dưới sự lãnh đạo của ĐCSVN, nhân dân ta đã đổ biết bao núi xương sông máu, để dành và giữ cái nền cộng hòa này, mà hiện nay gọi là CHXHCN (theo mô hình Liên Xô).

Sự hy sinh to lớn của cả dân tộc, cho giai đoạn lịch sử này, không những không được đền đáp thỏa đáng; mà niềm hy vọng cứ dần tiêu tan, bởi những sai lầm cứ nối tiếp nhau; về cả đường lối, chủ trương, chính sách, và sự tha hóa của đội quân tiên phong; nay lại nghe ông TBT cứ nói khơi khơi rằng, xây dựng CNXH còn lâu dài lắm; rằng đến hết thế kỷ 21 này, không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam chưa?! Người dân không cần quan tâm mô hình, hay tên gọi CNXH, hay CNXH hoàn thiện là gì; mà cái dân cần ngay bây giờ, chứ không phải đợi trăm năm nữa; đó là làm sao cho đất nước thoát hiểm; ra khỏi khó khăn, cho nhân dân bớt khổ!

Cần hành động chứ không chỉ nghe nói huyên thuyên; sự thật bao giờ cũng mạnh hơn muôn lời hùng biện! Với cái giọng mơ hồ, nửa vời, pha chút màu sắc bí ẩn, cứ hư hư thực thực, làm cho người ta không biết ông TBT đang tung ra một thông điệp gì? Đây không phải là Hội đồng lý luận, với những bộ óc “siêu phàm”! Mà đây là diễn đàn đại diện của dân. Thật là khó hiểu!
Thôi, cứ thử tự đoán xem; có lẽ ông Nguyễn Phú Trọng nói, xây dựng CNXH còn lâu dài lắm, là nhằm răn dạy, nhắc nhở nhân dân cần có tư tưởng vững vàng, lập trường kiên định, sẵn sàng tiếp tục hy sinh, chịu đựng, chịu đựng hơn nữa; tiếp tục tin tưởng đi theo đảng trên con đường dài vô tận này chăng?! Nếu quả đúng như vậy, thì chẳng lẽ ông TBT cho rằng, gần bảy nươi năm qua, từ giữa cuối thế kỷ 20 và đầu thế kỷ 21 này, sự hy sinh của toàn dân tộc Việt Nam còn ít quá sao?!
Hay vì ông Trọng chưa hề một ngày có mặt ở chiến trường, trong những năm đất nước có chiến tranh, nên ông khó có sự cảm thông, chia sẻ về sự mất mát với nhân dân? Từ cuộc chiến tranh thứ nhất, đến cuộc chiến tranh thứ hai, thứ ba… Rồi gần bốn mươi năm hòa bình, thống nhất, bá tánh của ông, nào đã được yên ổn; lại tiếp tục gồng mình hy sinh, chịu đựng vượt qua, để tồn tại; và mỗi lần như thế, họ lại tự chấn an bằng điệp khúc: “khổ chừ sướng sau, khổ chừ sướng sau”. Thế mà nhân dân đã được sướng đâu cơ chứ?
Nền kinh tế, với căn bệnh “ác tính” kéo dài; người dân đang phải chạy lo ăn từng bữa, cùng với bệnh tật ốm đau, lo học hành cho con cái; nghĩa là cuộc sống với hàng trăm hàng nghìn cái lo, cái ẩn họa, sao có thể gọi an dân được? Các quyền tự do dân chủ cơ bản từ khi có bản Hiến pháp đầu tiên của nền cộng hòa, đến nay người dân vẫn chưa thực sự được hưởng. Đất nước độc lập, mà lãnh thổ vẫn chưa giữ được chủ quyền toàn vẹn; bị tụt hậu xa về sự phát triển, so với các nước trong khu vực và trên thế giới. Tất cả sự hy sinh mất mát, sự thua thiệt này, cuối cùng ai phải gánh chịu, ngoài nhân dân?! 
Nếu ông TBT có tình cảm thương dân, thương nước thực sự, thì hãy nhìn kỹ lại đi chặng đường lịch sử gần bảy mươi năm đã qua, với sự hy sinh của cả dân tộc to lớn biết nhường nào, e trời cũng phải cảm động! Từ nhận thức thực tiễn của bảy mươi năm này, ông TBT có thể hình dung, phán đoán, lượng định ra được sự hy sinh, chịu đựng của thần dân của ông cho chặng đường trăm năm có dư sắp tới nữa, như ông nói, để có được CNXH hoàn thiện không? Ngay qua lời nói của ông, cũng đã bộc lộ sự thiếu tự tin và mơ hồ rồi. Nếu không lượng định, hình dung, tính toán, dự đoán nổi tương lai, sao ông phải lãnh nhận trách nhiệm người đứng đầu dắt dẫn nhân dân đi tiếp trên một con đường như vô tận này? 
Ví như người điều khiển một con tàu, cũng phải thông thạo luồng lạch, đo dò độ nông sâu, các vật chướng ngại có nguy cơ gây tai nạn; có như thế mới đưa con tàu tránh được đá ngầm, đến đích an toàn. Huống gì một con người tự nhận lãnh trách nhiệm dẫn dắt cả một dân tộc, một đất nước có chín mươi triệu dân mà không am tường, không nắm bắt kịp xu thế thời đại, không dự đoán được thời cuộc, thì hậu quả sẽ ra sao?! 
Ông đưa ra nhận định tỉnh khô rằng, phải trăm năm nữa, Việt Nam chưa chắc đã có CNXH hoàn thiện! Ông đưa ra khái niệm “hoàn thiện”, nghe lại càng mơ hồ; thế nào là “hoàn thiện?” Ông có biết cái hình thù của CNXH hoàn thiện nó ra sao không? Cựu phó thủ tướng Trần Phương hỏi: “CNXH là cái gì? Là cái gì nữa? Ai trả lời? Không trả lời được”!!! Có phải theo ông đến khi đó, con người làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu chăng? Thật là hoang tưởng?!
Tôi xin trở lại ý, vì sao sau khi nghe ông TBT Nguyễn Phú Trọng nói, xây dựng CNXH còn lâu dài lắm, phải hàng trăm năm nữa mà chưa chắc đã có CNXH hoàn thiện; thì không những riêng tôi, người viết bài này, mà cả dư luận rộng rãi trong nhân dân, đều có phản ứng sửng sốt, choáng váng! Sự choáng váng, lo lắng của người dân, nên hiểu như thế nào cho đúng với thực tế đây?
Có phải vì họ yêu thích, ngưỡng mộ cái mô hình CNXH mà họ đang mong chờ nó sớm thành công, để được hưởng “phúc”; nên nay nghe nói còn dài thăm thẳm, trăm năm nữa chưa chắc đã có, làm cho họ chán nản, thất vọng chăng? Rất tiếc, hoàn toàn không phải hiểu theo nghĩa như thế. Mà là sự lo lắng đến choáng váng của họ là, xuất phát từ bài học thực tiễn của quá khứ và hiện tại, qua gần bảy mươi năm của chặng lịch sử đầy cay đắng, cả máu và nước mắt, mà họ đã từng can dự, trải nghiệm, in đậm trong hồi ức; nay lại nghe cuộc thử nghiệm lịch sử mới, dài hơn nữa, làm họ nghi ngại, lo lắng; lo lắng cho bản thân, cho tương lai con em họ, lo lắng cho cả tiền đồ dân tộc.
Có người hỏi, thử nghiệm gì mà lo vậy? Xin thưa rằng, những thử nghiệm của chặng đường dài trăm năm tới, thì chưa thể biết cụ thể, vì nó còn như một ẩn số. Còn những thử nghiệm chặng lịch sử gần bảy mươi năm đã qua, thì đầy rẫy đó thôi, kể sao cho xiết. Như mấy cuộc chiến tranh liên tiếp, là những thử nghiệm; trong này máu, như một loại hàng hóa “giá rẻ”. Rồi cải cách ruộng đất và hợp tác hóa nông nghiệp; cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh; tất cả đều làm theo ý chí và lý thuyết giáo điều, bất chấp quy luật; phá nát lực lượng sản xuất, gây nên bao tổn thất to lớn nội lực quốc gia; kéo lùi phát triển nền kinh tế, và để lại di chứng nặng nề về xã hội.
Như vậy, phải chăng những việc làm trên đây qua từng giai đoạn, trên nhiều lĩnh vực, lại không phải là những cuộc thử nghiệm tàn hại nhất và nghiêm trọng nhất, mà không những đối với thời chúng ta đang sống, con cháu chúng ta cũng phải gánh chịu hậu quả lâu dài này nữa, đó sao? Cũng chẳng cần dẫn chứng đâu xa, mà ngay trong những năm gần đây thôi; khi đứng trước tình hình nền kinh tế khủng hoảng, lại có biết bao nhiêu giải pháp nửa vời đưa ra, đều không có hiệu quả, phải trả giá; kéo theo kinh tế là sự khủng hoảng toàn diện, làm cả xã hội bức bối, ngột ngạt; mà nguyên nhân dẫn đến hậu quả nghiêm trọng này ai cũng biết, đó là sự lãnh đạo yếu kém của đảng và quản lý điều hành tồi của nhà nước. Thế mà, bộ máy cầm quyền vẫn tồn tại vững mạnh, như vô can, thế mới lạ! Chẳng lẽ tình hình nêu trên, không đủ chứng minh về sự thử nghiệm tai hại đó sao??? 
Thử nghiệm từ cả máu xương, đến cả cái hầu bao, nồi cơm của dân. Trong khoa học, để sản xuất ra một loại vắc-xin nào đó người ta phải dùng đến chuột làm thí nghiệm. Còn để tìm ra một mô hình, một đường lối phát triển; người ta sẵn sàng hy sinh nguyện vọng và quyền lợi chính đáng của cả một dân tộc ư?! Thế giới có bao nhiêu mô hình, bao nhiêu kinh nghiệm hay về sự phát triển, sao chúng ta không học, cứ loay hoay, ôm giữ khư khư mãi cái mớ lý thuyết giáo điều, đã lỗi thời, bắt nhân dân phải tin và làm theo, để đất nước tiếp tục lụn bại, dân tộc phải chịu khổ đau, điêu đứng?! Như vậy, đã gần bảy mươi năm thử nghiệm chưa đủ sao? Nay lại tiếp tục định hướng thêm trăm năm có dư nữa, để có CNXH hoàn thiện sao? 
Mấy năm nay, từ lãnh đạo cấp quốc gia, đến bộ máy quản lý nhà nước và các doanh nghiệp, đi ra nước ngoài khá nhiều, như đi chợ; có khi cơ quan quản lý ngân sách méo mặt phải kêu lên về cái hầu bao ngân sách. Đáng lẽ “đi một ngày đàng, học một sàng khôn”; thế nhưng, hiếm thấy họ đem những điều hay học được, về áp dụng, làm lợi cho dân, cho nước?
Lấy một ví dụ như nước Hàn Quốc, đất không rộng, người không đông, ít tài nguyên thiên nhiên, lại bị chiến tranh tàn phá nặng nề; là một trong những nước nghèo nhất thế giới, lúc bấy giờ. Vậy mà sau khi chấm dứt chiến tranh 1950, chỉ trong thời gian 40 năm, (trừ mười năm đầu khôi phục sau chiến tranh); họ đã “lột xác”, vươn mình đứng dậy, làm nên những kỳ tích, cả thế giới phải khâm phục. Về kinh tế, Hàn Quốc là nước đứng hàng thứ ba Châu Á, và hàng thứ mười ba thế giới; có nguồn dự trữ ngoại tệ đứng hàng thứ sáu thế giới; có mức thu nhập bình quân đầu người, cao hơn mức trung bình liên minh Châu Âu; có một nền khoa học và công nghệ tiên tiến. Đặc biệt, cùng với thành công trong phát triển kinh tế, Hàn Quốc đã xây dựng được một xã hội dân chủ, giá trị con người được tôn trọng. 
Hoặc như CHLB Đức, sau khi thống nhất, Tây Đức phải gồng mình cõng trên lưng cả Đông Đức; vậy mà chỉ trong vòng hai mươi năm, họ đã sớm ổn định và có bước phát triển mới; hiện là một cường quốc kinh tế thế giới đáng nể trọng. Còn cái thể chế của CHXHCN Việt Nam ta thì sao? Đã bảy mươi năm rồi vẫn chưa ra môn ra khoai gì. Nay “câu giờ”, thêm trăm năm nữa có dư; và nếu lạc quan dè dặt, là gần hai trăm năm, khi ấy Việt Nam là cái gì, chưa ai biết?! Và thế giới lúc bấy giờ họ đang ở đâu? Hay họ đã di dân sang một hành tinh khác ở cho sướng, để bớt bị ô nhiễm của môi trường?! Nêu lên vài dẫn chứng và suy nghĩ trên đây, với hy vọng những người đang nắm trọng trách đất nước và vận mệnh dân tộc, hãy sớm thực sự thay đổi tư duy, nắm bắt kịp xu thế thời đại, để đưa đất nước thoát hiểm; cố gắng rút ngắn khoảng cách mà thế giới bỏ xa ta.
Tưởng chỉ viết đôi dòng về bức xúc, sau khi nghe phát biểu của ông TBT Nguyễn Phú Trọng thôi; không ngờ lại dông dài, ngoài ý muốn. Tại sao tôi lại có liên tưởng mạnh mẽ về cái mô hình “CNXH hoàn thiện” với “kho báu”, mà ông TBT đi đầu, cùng với đội quân tiên phong, dắt dẫn cả dân tộc Việt Nam đi tìm “kho báu” nào đó; với niềm tin và hy vọng nó sẽ là cứu cánh, đưa được đất nước đến bến bờ phồn vinh, nhân dân sẽ có ấm no hạnh phúc. Việc đi tìm kho báu thì đã có từ xưa nay; kể cả tìm thấy trong các truyện cổ tích, truyện thần thoại.
Những người đi tìm kho báu, ngoài được trang bị một số thông tin nào đó ban đầu, để có căn cứ làm chỗ dựa; họ thường là những con người cả tin vào vận may. Nói chính xác, họ sẵn sàng liều đánh cược trước sự may rủi; và cũng có kẻ, có thêm sức mạnh của lòng tham; nhưng nhìn chung, họ đều giống nhau là, chọn sự rủi may để hành động. Nếu như ví mô hình “CNXH hoàn thiện” là “kho báu”, thì trăm năm nữa, liệu có tìm thấy “kho báu” không nhỉ? Không ai trả lời nổi câu hỏi này, ngoài người đại diện tiêu biểu, sáng suốt duy nhất là, ông TBT Nguyễn Phú Trọng, đáng kính.

Thứ Ba, 29 tháng 10, 2013

KỲ ANH - MỘT YẾU ĐỊA, HÃY CẢNH GIÁC !

Kỳ Anh – Một yếu địa, hãy cảnh giác! 
Hữu Quả* 

Kỳ Anh là huyện nằm về phía đông nam của tỉnh Hà Tĩnh; vốn là một huyện nghèo, nơi từng ví “chó ăn đá, gà ăn sỏi”; sản xuất và đời sống luôn gặp nhiều khó khăn khắc nghiệt. Những năm gần đây, Kỳ Anh hình thành vùng kinh tế cảng Vũng Áng, và hoạt động kinh doanh du lịch; tương lai sẽ là một khu kinh tế tổng hợp, đa ngành đa nghề, tầm cỡ quốc gia. Nếu nhìn thuần túy góc độ phát triển kinh tế, là một vùng có triển vọng đáng vui mừng cho huyện Kỳ Anh và tỉnh Hà Tĩnh. Song, nếu nhìn ở góc độ quản lý xã hội và an ninh quốc phòng, thì đây là vấn đề rất đáng lo ngại, cần phải được cảnh báo sớm! 

Từ khi Kỳ Anh hình thành vùng kinh tế cảng nước sâu Vũng Áng, giá đất ở đây tăng vọt; vùng quê yên tĩnh, đã nhộn nhịp hẳn lên. Người dân bán đất (thực chất mất đất), tuy trong tay có một khoản tiền, nhưng chưa biết kinh doanh buôn bán gì; trong khi đó, nhiều thanh niên là con em họ, dùng tiền bán đất, bị bọn người xấu ở xa mới đến, rủ rê, lôi kéo, ăn chơi sa đọa, hư hỏng, trên một dốc trượt không có phanh hãm; tệ nạn xã hội ở đây phát sinh phức tạp, với tốc độ trông thấy.

Cũng từ khi huyện Kỳ Anh hình thành khu kinh tế Vũng Áng và hoạt động kinh doanh du lịch, là lúc người Trung Quốc ào ạt tràn vào vùng đất này; mua đất, xây nhà, lập phố; chẳng biết bằng cách nào, hợp pháp hay không hợp pháp?! Việc này chỉ có chính quyền và các cơ quan chức năng địa phương mới trả lời được! Chỉ nhìn hiện tượng bên ngoài cũng thấy, họ vào đất nước có chủ quyền, mà tưởng như vô chủ vậy. Ai cũng lấy làm lạ và lo lắng; lo gần, lo xa cho quê hương, đất nước, nhưng biết hỏi ai?! Biết tin ai mà hỏi, mà phản ảnh, mà đề xuất?!

Tôi vừa đọc một bài viết đăng trên mạng, với tiêu đề: “Một Hà Tĩnh đầy ắp người Trung Quốc”. Tác giả bài báo kể lại rằng, một người dân chính gốc huyện Kỳ Anh, được yêu cầu dấu tên, buồn bã nói; dân Kỳ Anh của họ đã thực sự đánh mất mình rồi; họ không còn là người chủ, là dân bản xứ nữa; mà thay vào đó, là cảm giác bị thua thiệt, trước sự giàu có và hách dịch của dân nhập cư – người Trung Quốc. Đặc biệt, tuy mới đến đất Kỳ Anh, sống chưa bao lâu, nhưng các nhóm người Trung Quốc ở đây, đã tổ chức thành đội ngũ băng nhóm, và ông trùm trông khá dữ dằn. Họ sẵn sàng xử bất cứ người Việt nào động đến băng nhóm của họ. Hầu như họ đã nắm hoàn toàn quyền lực và thế lực ở đất Kỳ Anh này rồi, nên dù các ban ngành an ninh, công an vẫn hoạt động; nhưng hình như họ chẳng coi ra gì, bởi thế lực và tiền bạc của họ khá mạnh. Ông này lại nói thêm rằng, hiện tại, huyện Kỳ Anh giống như “một tiểu khu đặc biệt của người Trung Quốc”; ở đây mọi thứ quyền lợi và quyền lực, đều vào tay họ; thậm chí có nhiều cán bộ, công chức ở huyện Kỳ Anh, cũng tỏ ra lép vế với người Trung Quốc. Người kể chuyện cho rằng, chẳng bao lâu nữa, người Trung Quốc ở đây nghiễm nhiên trở thành ông chủ đích thực của người Kỳ Anh. Một bà mẹ và một ông bố khác, cũng lo ngại, xin được dấu tên, cho biết thêm; trước khi người Trung Quốc có mặt ở huyện Kỳ Anh, thanh niên ở đây thuần hiền, nay 70% nghiện ngập, hư hỏng. Bà mẹ và ông bố dấu tên, đã nói lên nghi ngờ về sự tác động rất nguy hiểm của người Trung Quốc, với ý đồ không tốt. Lại có một bà mẹ khác, kể lại cái chết của con trai mình, là một thanh niên, bị bọn xấu người Trung Quốc lôi kéo, đã sa vào con đường nghiện ngập, nợ nần, bế tắc, đã đâm đầu vào đoàn tàu tự sát, để lại bức thư tuyệt mệnh nói rõ thực trạng trên; rồi bà tự an ủi rằng, mong qua cái chết của con bà, sẽ cảnh tỉnh được nhiều cháu thanh niên khác.

Qua đọc bài “Hà Tĩnh đầy ắp người Trung Quốc”, tôi có suy nghĩ rằng, phải chăng vùng đất Kỳ Anh đã thực sự trở thành “khu tô giới” của người Trung Quốc?! Trong khu đất họ mua, hoặc thuê dài hạn này, họ làm chủ, không ai được vào; họ làm những gì, địa phương có biết không? Có báo cáo lên Trung ương về thực trạng này, và có được chỉ đạo xử lý gì không? Hay đây là một sự “ thỏa thuận ngầm”, từ trên xuống dưới; hay là một sự bất lực, không kiểm soát nổi; hoặc vì trục lợi, mà chính quyền và các cơ quan chức trách địa phương tự thả nổi, làm lơ?! Viết đến đây, tôi nhớ vừa được đọc trên mạng bài của lão tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, người hiểu Trung Quốc đến từng chân tơ kẽ tóc, có tiêu đề “Chả lẽ mất nước từng phần…?!” Mở đầu bài, tướng Vĩnh viết: Tôi “giật mình” khi đọc một đoạn tin ngày 23/10/2013, dưới dòng tít “Một Hà Tĩnh đầy ắp người Trung Quốc!” Tôi không có tầm nhìn xa trông rộng, từng trải, hiểu biết sâu sắc vấn đề này, như lão tướng đáng kính; nhưng không hiểu vì sao, tôi cũng có tâm trạng, có cảm giác “giật mình”, ngay khi vừa tiếp xúc thông tin nói trên, về thực trạng người Trung Quốc có mặt và hoạt động tại huyện Kỳ Anh và tỉnh Hà Tĩnh. Ngoài băn khoăn, lo lắng mất đất, mất chủ quyền; bị lũng đoạn kinh tế, mất thị trường, mất công ăn việc làm; gây phức tạp cho công tác quản lý trị an; làm băng hoại văn hóa, đạo đức, đối với lớp thanh niên trẻ, tương lai của đất nước;… Tôi còn có nỗi lo, huyện Kỳ Anh như là “MỘT YẾU ĐỊA”, có can hệ đến lĩnh vực quân sự, quốc phòng. Đây chỉ là suy nghĩ của riêng cá nhân tôi, không dựa vào tài liệu tham khảo, hoặc trợ giúp nào; nếu có gì chưa sát thực, mong được các chuyên gia quân sự chỉ bảo thêm.

Như mọi người đều biết, Kỳ Anh là huyện có địa hình khá đặc biệt về mặt quân sự: nằm ngay trên quốc lộ 1A, gần biển phía đông, gần núi phía tây, diện tích đồng bằng hẹp; phía bắc giáp huyện Cẩm Xuyên, phía đông giáp biển, phía tây và phía nam, giáp tỉnh Quảng Bình, cách nhau bởi Đèo Ngang; nơi đây có dãy núi nổi tiếng, tên gọi là Hoành Sơn, mà tiền nhân đã từng chỉ ra rất đúng cho các chiến lược gia: “Hoành Sơn nhất đái / Vạn đại dung thân.” Tôi không phải là nhà quân sự, nhưng xin mạn phép đưa ra một nhận xét; với địa thế này, nếu xảy ra chiến tranh, nơi đây vừa có khả năng phòng thủ lý tưởng, vừa cũng dễ bị chia cắt chiến lược, rất hiểm! Trong thời kỳ chiến tranh phá hoại, Kỳ Anh là huyện bị đánh phá nặng nề, ác liệt nhất, cũng từ đặc điểm địa hình địa thế này. Trên trời, máy bay của không quân rải đủ các loại bom; và ngoài biển, thì pháo tầm xa của hải quân dồn dập dội vào. Theo một số nguồn tin tình báo lúc bấy giờ, trong thời gian Mỹ mở rộng chiến tranh phá hoại ra miền Bắc, trong này có tính toán đến cả khả năng có thể đổ bộ bằng cả đường không và đường biển vào “yếu địa” này, để ngăn chặn đường tiếp tế, chi viện cho chiến trường miền Nam, mà Kỳ Anh được coi như là “một yếu huyệt”, để thực hiện tính toán này. Song, khả năng này do nhiều nguyên nhân, không trở thành hiện thực. Chúng ta đều biết, quốc lộ 1A đi qua huyện Kỳ Anh ngày ấy, là thế độc đạo; nên trong chiến tranh, một bên quyết giữ để thông đường; và một bên quyết phá, để ngăn chặn, là đối kháng gay gắt ở cường độ cao. Ngày nay, ngoài quốc lộ 1A, còn có đường xuyên Việt phía tây, và nhiều đường ngang khác, có thuận lợi hơn. Tuy vậy, ngoài lĩnh vực kinh tế, Kỳ Anh vẫn là “MỘT YẾU ĐỊA”, có vị trí rất quan trọng đối với nhiệm vụ quân sự, quốc phòng, bảo vệ đất nước.

Từ một phóng viên chiến tranh, lăn lộn nhiều ở mảnh đất Kỳ Anh ác liệt này, trong những năm chiến tranh phá hoại; nên tôi hiểu rõ “YẾU ĐỊA” này, thuộc như lòng bàn tay. Phải chăng, từ thực tiễn này, đã giúp tôi có một phản xạ nhạy cảm “giật mình”, lo lắng, khi nghe tin  “mấy ông bạn 16 chữ vàng và 4 tốt”, tràn ngập lãnh thổ Hà Tĩnh và địa bàn Kỳ Anh. Tỉnh Hà Tĩnh và huyện Kỳ Anh, vốn là địa phương nghèo, kéo dài nhiều năm; nay bước đầu mới có tín hiệu tìm lối ra cho sự phát triển, là đáng hoan nghênh. Tuy nhiên, xin mạo muội góp ý rằng, chớ coi phát triển kinh tế bằng bất cứ giá nào; mà phải gắn phát triển kinh tế với xây dựng, củng cố an ninh quốc phòng, để khỏi hậu quả phải trả giá đắt! Trước hết, tỉnh và huyện, cần có biện pháp xử lý ngay và có hiệu quả, tình trạng nhập cư trái phép của người Trung Quốc, mà dư luận đã băn khoăn, lo lắng. Cần tỉnh táo, tỉnh táo hơn nữa! Cần cảnh giác, cảnh giác hơn nữa! Kiên quyết giữ vững chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc, mới có cơ may phát triển bền vững, và đảm bảo số phận cho từng người dân, có trách nhiệm với mảnh đất quê hương thân yêu này./.
Nguồn: Quê Choa